Bánh bột...

Posted by Bizy

monngonvietnam.com
Bánh cuốn đổi gạo đây, 1 kg gạo 2 kg bánh.” s62_tmku.jpg

Bà hàng bánh chít khăn mỏ quạ, nhẹ nhàng đặt cái thúng nhỏ xuống đất, gỡ ra chiếc đĩa nhỏ tráng men những lớp bánh mỏng như lụa. Trên mặt bánh là một chút mỡ hành vàng thơm mời gọi.

Món bánh cuốn có từ khi nào, xuất xứ ở đâu, thật chưa thể giải nghĩa được. Ở Hà Nội, đây thực sự là bánh cuốn vì được cuộn thêm một lớp thịt bằm mộc nhĩ, nêm thêm chút hành củ và nước mắm ngon ăn kèm giò chả. Ra Huế, bánh cuốn là những cuốn thịt nướng vàng thơm chấm ngập trong thứ nước lèo (tương) béo thơm sóng sánh, món này được gọi là bánh ướt thịt nướng. Rồi còn bánh ướt tôm chấy, bánh tráng mỏng dính, rắc bột tôm, cuốn lại. Tôi còn thấy những người phụ nữ miền Trung ăn bánh không, chấm mắm nêm hay xì dầu dằm ớt vào những bữa lỡ mà tấm tắc khen ngon.

Vào đến trong Nam, bánh được phân biệt rất rõ: bánh nhân thịt, mộc nhĩ hành củ được gọi là bánh cuốn và bắt buộc phải ăn nóng mới ngon, còn bánh không nhân được gọi là bánh ướt. Thứ bánh này được bán kèm một hũ hành tím phi vàng, bóc hết lớp bánh bên trên, cô bán hàng lại thoa thêm một muỗng hành thơm phức lên một lớp bánh trên mặt. Bánh được mua về ăn kèm nước mắm tỏi chua ngọt với giá hấp, dưa leo và rau thơm xắt nhỏ. Ngày xưa, ở chợ gần nhà tôi có nguyên một dãy mấy bà mấy chị ở khu Hóc Môn lên bán bánh thứ ướt này. Ở thành phố, bánh này càng lúc càng ít người mua nên dần mất hẳn, thỉnh thoảng bán kèm theo hàng bún cho đa dạng mặt hàng mà thôi.

Mẹ tôi hay kể: Ngày xưa ở quê, cứ mỗi khi bà ngoại đi chợ về, cả đám con níu tay mẹ để nhìn qua khe giỏ tìm gói xôi, bịch chè. Ngày nào thấy một gói lá chuối xanh xanh là biết ngay đó là một gói bánh cuốn lá, món quà quê mà cả đám con nít mê tơi. Chị Hai (là mẹ tôi) chạy đi đâm một chén nước tương tỏi ớt, bánh được dỡ ra từng lá cuộn lại, chấm nước tương.

Vậy nhưng món bánh làm tôi nhớ ơi là nhớ là bánh đúc. Thứ quà quê miền Bắc có thể đổ dễ dàng bằng bất cứ loại gạo nào, thứ bánh lúc có màu trắng đục của gạo nguyên chất, lúc có màu nâu một chút của gạo lứt, hay màu xanh ngọc của lá, lúc lại điểm những hột đậu phộng nâu nâu… Đối với tôi, dù là bánh màu gì đi chăng nữa thì mùi thơm của bánh cũng không thay đổi, lúc nào cũng phải có mùi vôi mới ra bánh đúc. Hồi bà nội tôi còn sống, bà cũng rất thích bánh đúc. Bánh có thể ăn với bất kỳ thứ gì như: thịt bằm, đậu hủ chiên, nhưng cách ăn đơn giản nhất và đúng điệu nhất là bánh đúc chấm mắm tôm. Cứ một nong bánh xắt miếng, đặt cạnh một bát mắm tôm đánh sủi bọt là hợp nhau nhất! Mà bánh đúc phải ăn nguội mới ngon cơ! Không thể ăn nóng, ăn nóng thì bánh chưa săn mặt, không thể nhẩn nha cầm trên tay, khẽ khàng chấm vào bát mắm, khẽ khàng đưa lên miệng thưởng thức vị ngọt của tinh bột hòa lẫn vị béo của dầu phộng và vị mằn mặn của mắm tôm. Một lần, tôi dẫn cô bạn người Nhật đi ăn món bánh đúc tôm thịt, tôi kể cho cô ấy nghe từ cung cách xay bột bằng cối đá đến đổ bánh, lại phải quậy liên tục sao cho bánh đặc mà lại không khê khiến cô bạn khoái chí ăn một lèo hai bát, nhưng là ăn với mắm chua ngọt, cô ấy chưa dám thưởng thức mắm tôm.

Theo tôi, mấy món bánh miền quê thì cứ trả về cho miền quê, đừng biến tấu làm gì! Đừng thêm thịt thà, cua cáy cho bánh mất đi cái không khí ngày xưa. Thật ra, khi ăn một món quà quê là ăn một miền ký ức miên man. Tôi chỉ mới là 7X, chưa già, không trẻ (con) nhưng vẫn nhớ rất rõ thời tôi còn nhỏ, làm gì có tôm thịt ê hề như bây giờ. Lúc ở quê thì chỉ cần mớ lá mít, lá ổi đem phết lên ít bột gạo khuấy sền sệt, hấp chín. Mẹ lấy trái dừa rám già dưới gầm giường ra, kiếm cái nắp phén nạo rồn rột, hì hụi thắng nước dừa bồng con, chế lên dĩa bột, chan nước mắm chua ngọt, vậy là ngon muốn chết rồi! Còn “hoành tráng” hơn phải là bánh xèo đổ với tép, ăn kèm thật nhiều rau hầm bà lằng từ lá đinh lăng, lá xoài, lá mận, cải con… chứ không có cả rổ tôm thịt như bây giờ.

Còn người hay hoài niệm như mẹ tôi thì khi ăn bất kỳ bánh bột gì, trong chén nước mắm nhỏ ăn kèm không thể thiếu cái hương vị nồng thơm của tinh dầu cà cuống. Cái cảm giác quẩn quanh bên “đồng chiều cuống rạ” tìm bắt những con cà cuống cái bụng đầy trứng đem nướng thơm phưng phức hay những con cà cuống đực với cái bọc tinh dầu nhỏ xíu xìu xiu nơi bụng chỉ còn trong ký ức, cũng như mấy món bánh bột quê bị đưa lên thành phố, bột bánh vẫn còn đó nhưng cảm giác ngày xưa thì mất hẳn rồi!

"... Ngày xưa ở quê, cứ mỗi khi bà ngoại tôi đi chợ về, cả đám con níu tay mẹ để nhìn qua khe giỏ tìm gói xôi, bịch chè. Ngày nào thấy một gói lá chuối xanh xanh là biết ngay đó là một gói bánh cuốn lá, món quà quê mà cả đám con nít mê tơi..."

Miến lươn

Posted by Bizy

Miến lươn là một trong những món ăn có từ ngày xưa của Hà nội tuy đã có nhiều biến đổi nhưng mà hương vị đậm đà của nó thì khó tìm được ở đâu khác.Ngày nay người ta dùng thuốc bảo vệ thực vật nhiều nên lươn cũng khó có mà ăn....món ăn đó lại trở nên càng quý,hiếm

Miến rửa sạch đã trần nước sôi, được trần lại vào nồi nước dùng lươn mầu nâu nâu cho miến nở, thấm độ đậm, ngọt của nước dùng rồi cho vào bát. Những miếng thịt lươn đã xào săn lại mà vẫn phô màu vàng óng của da lươn.Hành hoa và rau răm thái nhỏ tăn thường thái trước khi cho vào bát để giữ mùi thơm, hành răm thái càng nhỏ càng tiết mùi thơm nhiều hơn. Rắc hành răm thái nhỏ lên thịt lươn rồi chan nước dùng. Nước dùng lươn màu nâu ngọt trên mức bình thường vì phải đậm đặc mới nổi vị chỉ chan sâm sấp chứ không chan võng vì miến đã ngấm nở đủ bằng nước dùng nên không trương nở thêm nữa, hơn nữa miến là miến tầu làm bằng đỗ xanh nên sợi miến nhỏ mà ròn chứ không nát, cuối cùng rắc hạt tiêu.

Miến lươn - Hà Nội
Ảnh: muivi

Miến thấm đượm nước dùng, thịt lươn xào săn ăn hơi dẻo rất rõ vị lươn, lại được tẩm ướp nên thơm mùi tiêu và mùi nước mắm ngon thật hấp dẫn. Bát miến lươn, ăn tới miếng cuối cùng vẫn còn nóng. Hà Nội xưa hình như lạnh hơn bây giờ. Món miến lươn hấp dẫn mọi mùa, nhưng vào những ngày đông lạnh còn hấp dẫn hơn nhiều. Bởi vì rét đến mấy, khi bê bát miến lươn thơm phức, nóng hổi lên là quên hết mọi rét mướt. Miến lươn không múc vào bát to, không có kèm theo giá đỗ và hành khô phi, không chan võng nước dùng chẳng thấy mùi lươn đâu như bây giờ và đặc biệt là thịt lươn không tẩm bột rán khô cong và ròn để khi ăn chẳng biết là lươn hay trạch hay một loại bánh rán ròn gì đấy vì khó mà phân biệt, khó mà nhìn rõ, khó mà khẳng định mùi vị.

Nước sấu

Posted by Bizy

Ngày hè nóng nực, trong mỗi chúng ta những người đã từng và đang sống ở Hà Nội sẽ không thể quên được những cốc nước sấu mát lạnh...bên những quán cóc vỉ hè.Cái thức uống đó thật bình dân nhưng nó cũng mang đậm phong vị Việt ngọt ngào

Sấu không phải là loại quả có quanh năm. Mùa của sấu cũng là mùa của nắng hè. Với những trái sấu, cái oi bức nóng nực của mùa hè dường như phải nhường chỗ…

Đón hè với hương vị sấu dầm
Ảnh: muivi

Những hàng sấu là hình ảnh khá quen thuộc mà ta có thể bắt gặp khi đi dạo trên các con phố. Từng chùm sấu nhỏ hòa lẫn với màu xanh của cành, lá làm mát dịu biết bao ánh mắt của những người đi qua.

Nhìn vẻ ngoài sấu không đẹp, trái sấu nhỏ nhỏ, màu xanh và hơi chút xù xì. Khi nắng hè bắt đầu chói chang, thì đó là lúc những trái sấu xuất hiện nhiều ở chợ và các hàng quán. Từ những trái sấu nhỏ xinh ấy đã có vô vàn các món ăn ra đời, trong đó có một món không thể quên, đó là sấu ngâm.

Đón hè với hương vị sấu dầm
Ảnh: zing

Chế biến một lọ sấu ngâm không khó, nhưng cần có tính kiên nhẫn, tỉ mỉ. Gọt vỏ sấu rất khó vì trái nhỏ vỏ lại cứng. Gọt vỏ xong, dùng dao nhỏ và sắc gọt xoáy tách phần thịt sấu ra khỏi hột và ngâm chúng vào nước vôi loãng. Khoảng một giờ sau, vớt sấu ra, rửa sạch lại bằng nước lã, để ráo nước rồi chần nhanh sấu qua nước sôi. Sau đó, ngâm sấu với một lượng đường vừa đủ để nước sấu có vị ngọt thanh. Người ta còn cho thêm gừng giã dập để lọ sấu dầm tăng thêm hương vị.

Đón hè với hương vị sấu dầm
Ảnh: my.opera

Có thể tùy vào thời tiết mà chúng ta có thời gian ngâm sấu phù hợp. Song tốt nhất là để sau 24 giờ vì khi đó sấu mới ngấm kỹ đường. Chắt một chút nước cốt, thêm vào vài ba quả sấu ngâm với vài muỗng đá bào là bạn có ngay một thứ nước giải khát dễ uống và khó quên.

Với vị chua thanh thanh của sấu, pha lẫn vị ngọt của đường và mùi thơm của gừng, bạn sẽ cảm nhận được sự mát lạnh hòa tan trong miệng. Sấu giòn tuởng như vỡ vụn ra ngay khi vừa đưa vào miệng. Rồi cái vị ngòn ngọt, thơm thơm ấy cứ vương vấn mãi nơi cổ họng.

Không phải là thứ thức uống cầu kỳ, ngược lại sấu dầm rẻ tiền và dễ làm. Với một chút khéo léo của mình, những ly nước sấu mát lạnh tự tay bạn chế biến đã khiến ngày hè ngột ngạt trở nên ngọt ngào hơn.

Bún chả

Posted by Bizy

Bún chả thì khắp Hà Nội ở đâu chẳng có. Nhưng ăn ở đâu ngon thì quả là một sự kỳ công trong quá trình kiếm tìm. Từ hồi biết bún chả đến giờ, tôi thấy được nhiều người ca ngợi nhất có lẽ là bún chả Bạch Mai.

Vòng vèo lên phố Bạch Mai, dừng lại ở một ngõ nhỏ, thấy có khói bốc ra mù mịt đem theo một mùi thơm không thể cưỡng nổi. Đó chính là hàng bún chả nổi tiếng Hà Nội. Hàng bún chả này chỉ có vẻn vẹn một đôi quang gánh, một cái bàn thấp lè tè với vài ba chiếc ghế nhỏ. Thế mà lúc nào cái “quán” nhỏ nhắn ấy cũng có hàng chục khách ngồi chờ. “Quán” chỉ mở đúng trong vòng một tiếng là hết veo. Ai muốn ăn cũng phải “chầu chực” từ hai giờ chiều vì 3 giờ là quán đã dọn dẹp sạch sẽ. Chẳng chắc nhiều khách gọi đây là quán bún chả…chảnh.

Chủ quán chảnh là thế, cũng chẳng mấy khi nở nụ cười đưa đẩy với “thượng đế” vậy mà khách ăn cứ đến nườm nượp. Sở dĩ phải đợi lâu là bởi vì lượng khách thì đông mà chỉ có 2 người làm. Một bà quạt chả 1 bà ngồi bán chính. Chiếm nhiều thời gian nhất là khâu quạt chả. Miếng chả được kẹp vào que tre, nướng bằng than hoa và quạt đều tay. Ko nhanh tay lật khéo thì thịt dễ bị chỗ sống chỗ cháy đen sẽ ko được ngon như mong muốn. Bún chả bây giờ toàn làm kiểu công nghiệp là nướng qua rồi rán lại khi có khách gọi. Kiếm được một hàng quạt chả theo đúng cách làm truyền thống như thế này thật là hơi hiếm.

Một cái hay nữa của quán là khi bán họ chỉ đem ra mấy chồng bát sạch, khách ăn xong bát ko rửa ngay mà vứt sang 1 bên, đợi sử dụng hết chỗ bát đấy cũng là lúc nghỉ hàng. Ko cần bán thêm mà cũng ko cần khách. Ai ăn thì ăn ai đợi được thì đợi. Loáng thoáng có bà cô đến ăn đang ngồi chờ hỏi xin số điện thoại để đặt trước

Rất ít nơi nào lại ăn bún chả với ớt bột như quán này. Cái vị cay cay lạ lạ khác hẳn với cái vị cay của ớt tươi ăn kèm như mọi khi. Chả được để riêng theo từng bát, băm riêng, miếng riêng. Chả băm được làm rất khéo. Nặn miếng chả nhìn thon và dài rồi kẹp que tre nướng. Tuy ko có lá lốt để bọc nhưng miếng chả ko hề nát, ko bị vỡ vụn mà ngược lại rất dai và khi nhai có độ sần sật của mỡ, mềm mại của thịt nạc ăn rất ngon. Lại thêm nước chấm chua cay, thịt nướng thơm nức và rau gỏi ăn kèm pha với vị cay của ớt bột tạo 1 nên 1 cái vị riêng cho món bún chả ở đây.

Vì vậy mà khách đến ăn nhiều khi gặp cảnh dở khóc dở cười. May mắn thì có một cái mâm mà bày đồ ăn, còn không may thì ghế ăn, ghế để bún. Thậm chí có người không ghế mà cứ ngồi xổm, bê bát bún chả ăn ngon lành.

Có lẽ chỉ khi ăn bún chả Bạch Mai người ta mới cảm nhận hết được những điều thú vị mà nó mang lại.